Tìm kiếm bài trong Blog này:

Thứ Ba, tháng 1 18, 2011

Kinh doanh trên bàn nhậu

Gặp nhau bên bàn nhậu, làm việc trên bàn nhậu, bắt tay giữa bàn nhậu và kí hợp đồng trong bàn nhậu. Những sự vụ như vậy bây giờ không phải là hiếm, và phần đông người được hỏi thì cũng thấy những việc đó là quá bình thường , có khi trở thành trào lưu rồi!
Kinh doanh và nhậu nhẹt
Không ai làm việc kinh doanh mà lại không biết đến từ “nhậu”, bắt nguồn từ việc gặp gỡ trên bàn ăn để tìm kiếm các cơ hội giao thương, “nhậu” đã biến tướng thành “nhẹt”, để hễ ai kinh doanh khi nhắc đến việc làm thế nào để xây dựng quan hệ với đối tác nhanh chóng nhất thì đều khẳng định không có cách nào khác là phải nhậu nhẹt.
Đã có nhiều người đổ lỗi cho không gian văn phòng khô cứng và chật hẹp , thời bây giờ là mọi bannhau1.gifviệc đều có thể tiến triển trên bàn bia , quán rượu chứ không cần phải chào hàng, giới thiệu hay quảng cáo nữa ,nhậu là phương thuốc cũ mà lại mới, ai ai cũng phải dùng, không lúc này thì là lúc nọ. Chẳng vì thế mà đã có bài viết nhận định rằng “Quán nhậu mọc ra như nấm, nhiều hơn trường học và nhà trẻ. Người người nhậu, nhà nhà nhậu, đi đâu cũng thấy. Bia rượu tràn lan khắp xã hội”. Việt Nam mặc dù không phải là nước sản xuất bia hay rượu hàng đầu thế giới, nhưng xét về số lượng quán xá phục vụ cho nhu cầu nhậu của các doanh nhân thì không thể kể xiết, một phần của việc mọc ra như nấm ấy là vì người ta có thể “bàn chuyện kinh doanh , quan hệ đối tác chiến lược” trong khi đang nhậu.
Từ các thành phố lớn đến nhỏ, việc kinh doanh thường ngày nghiễm nhiên là không thể thiếu được cốc bia chén rượu, người miền Bắc hay nhậu ban ngày, miền Trung và Nam thì thời gian nhậu còn kéo dài sang cả sáng hôm sau. Hàng ngàn hợp đồng có giá trị đã được kí kết trong không gian đầy men bia rượu và nét chữ kí của những khối óc còn đang chuyếnh choáng.  Cũng có lúc , nhiều người tự hỏi về cái gọi là  kinh doanh trên bàn nhậu có phải là phát minh của đời sống kinh doanh không, nó đang hiện hữu hàng ngày và phải chăng vì nó hợp lý, nên nó mới tồn tại.
  Hậu quả của nhậu
Chè chén chưa phải là hình thức cuối cùng của kinh doanh trên bàn nhậu, từ nhậu bây giờ đã có sự thay đổi rất nhiều , doanh nhân giờ không chỉ gặp nhau trong hàng bia quán rượu, họ còn có thể bàn chuyện kinh doanh trên sàn nhảy, trong các quán karaoke sang trọng, và nhiều địa điểm khác mà ngoài phần “tửu” ra thì “sắc” cũng không kém phần hấp dẫn. Tác hại của nhậu thì có thể dành cả ngày cũng không hết, từ việc nhậu mà lâu ngày bụng to, xơ gan hay ung thư cũng chẳng phải là hiếm. Ti vi, đài báo nói rất nhiều ấy nhưng mà kinh doanh và nhậu vẫn cứ phải là đôi bạn thân thiết, có thể các doanh nhân có suy nghĩ hiện đại hơn thì tìm đến các phương thức khác như đánh golf, tennis nhưng kinh doanh trên bàn nhậu vẫn được coi là phương thức phổ biến. Điều lạ lùng là dù biết là không tốt và tốn kém nhưng người ta vẫn cứ “phải nhậu thì mới làm ăn được”, vậy thì nguyên nhân xuất phát từ đâu?
  Lý giải về kinh doanh trên bàn nhậu
Đã có ý kiến cho rằng “Kinh doanh là khởi nguồn của văn minh, vì nhậu thúc đẩy làm ăn kinh doanh nên nó cũng thúc đẩy văn minh của xã hội, vì thế nên nó tồn tại là hợp lý”. Liệu đây có phải là một lý giải đúng đắn, nếu như vậy thì nhậu quả thực là khai sáng nhiều cho xã hội con người quá!? Nếu như thế thì tại sao những người hứng chịu hậu quả của nhậu nhẹt lại cho rằng nó đang là tệ nạn của xã hội, cần phải có một lý giải hợp lý hơn về vấn đề này.
Chúng ta lại phải nhìn nhận lại mục đích  đầu của việc nhậu, vậy nhậu là để phục vụ cho điều gì cho kinh doanh? Xin thưa câu trả lời chính là :”Xây dựng quan hệ kinh doanh”. Văn hóa kinh doanh của người Việt rất coi trọng quan hệ cá nhân trong kinh doanh, coi đó như phương thuốc vàng đề chữa bách bệnh khi có vấn đề vướng mắc gì đó, những người được mời đi nhậu thì bannhau2.gifphần lớn là các đối tác mà chủ doanh nghiệp hy vọng sẽ nhận được sự giúp đỡ khi gặp khó khăn. Các quan hệ này được móc nối rất chằng chịt và được phủ lớp vỏ bọc bên ngoài là hợp tác, đối tác chiến lược nhưng thực ra chỉ là vì tìm kiếm lợi ích của cá nhân, thông qua các mối quan hệ. Chính vì người ta tìm được lợi ích kinh tế, và nhậu lại là phương thức hữu hiệu để xây dựng các mối quan hệ đó,”người say thì cũng hay nói thật” nên người ta phải tăng cường nhậu để việc kinh doanh qua các mối quan hệ trở nên dễ dàng hơn.
  Lý giải chưa phải đã hết vấn đề
Nhận định về một vấn đề chưa phải là có thể giải quyết ngay được, nhất là một vấn đề liên quan đến rất nhiều người trong xã hội như việc kinh doanh trên bàn nhậu, chúng ta không thể một sớm chiều mà dỡ bỏ nếp nghĩ về quan hệ cá nhân trong kinh doanh. Vô vàn bài báo cũng đề cập tới một biện pháp giải quyết là “sự cân bằng giữa kinh doanh và nhậu nhẹt “ nhưng dường như để giữ được sự cân bằng ấy là cả một vấn đề nan giải, câu trả lời chắc chắn sẽ còn bắt chúng ta phải suy nghĩ nhiều hơn …..

Nhậu nhẹt ba miền

 

Dân viết lách thường hay tụ bạ nhậu nhẹt, phần vì ham vui, rời khỏi bàn làm việc, sau khi một mình chống chọi với “pháp trường trắng”, đa phần đều vì muốn tìm kiếm bạn bè giải stress; phần vì nhu cầu tìm kiếm thông tin, nhặt nhạnh tư liệu sống quanh bàn nhậu. Đôi khi nghe lỏm được nhiều ý tưởng cực hay, nhiều đề tài hấp dẫn bạn bè nói ra. Bây giờ nhậu nhẹt ba miến na ná nhau, ngày xưa khác nhau lắm. Sài Gòn sôi động, đời sống chảy xiết, dân nhậu Sài Gòn, là nói cánh viết lách, sáng dậy sớm hẹn nhau đi ăn sáng cà phê nói chuyện công việc, rồi cắm cổ làm việc cho đến chiều tối xong việc mới nhậu nhét tới số, có khi kéo dài tới khuya.

Nhâu nhẹt ra nhậu nhẹt, mọi người quẳng hết việc, hát hò chọc quê chơi vui, đúng là dân nhâu chuyên nghiệp. Anh nào gọi đi nhậu anh đó trả tiền, luật bất thành văn từ xưa đến nay. Không như dân Bắc cứ gọi nhau đi, nhậu xong ai có tiền thi trả, thành thử đến giờ thanh toán cứ nhìn nhau nói cười nhàn nhạt, nhiều anh cứ đúng giờ đó thì nhìn đồng hồ đứng dậy, nói mình có việc phải về sớm, bí quá thì nhảy đại vào toilet, hi hi.

Sài Gòn mỗi trận nhậu thường chia thành ba hiệp, hiệp một bia hơi, uống mòi chừng dăm bẩy vại là kéo nhau đi karaoke, hội hát bằng mồm hội hát bằng tay. Cuối cùng thì nháy nhau đi massage, kẻ massage sấp người massage ngửa. Sau đó thì biệt tăm, có khi nửa năm chẳng gặp nhau.

 

Sài Gòn lắm việc, bạn bè từ xa đến, sơ thì mời nhau cà phê ăn sáng, thân thì nhậu một trận tơi bời rồi lặn mất tiêu, ít ai mờt bạn về nhà. Nhiều người mới vào Sài Gòn hay bị sốc. Đã quen thói ở miền Trung miền Bắc, hễ có bạn tới là đánh đu với bạn suốt ngày, nay thấy bạn lặn mất tiêu suốt kỳ mình ở chơi, đến ngày về gọi điện chào cũng chỉ nói đi mạnh giỏi nghen, cũng chẳng thầy tiễn tiếc gì thì ngạc nhiên lắm, đôi khi tủi thân, bức mình nữa.

Ngược lại gần Sài Gòn lần đầu ra Bắc cũng hay bị sốc. Sáng mấy anh quen gọi đi nhậu, chiều cũng mấy anh đó đón đi, ngày mai ngày kia vẫn mấy anh đó đến ngày ra đi cũng mấy anh đó. Nhiều người cứ băn khoan không hiểu sao người ta mất quá nhiều thời giờ vì mình, đâu biết thời đó cánh viết lách xứ Bắc chỉ có một món tiêu xài thoải mái, đó là thời gian.

Dân Hà Nội cà phê không ham, công việc cũng chẳng nhiều, ngủ dậy muộn, ăn sáng xong làm mấy chén chè mới túc tắc đến công sở. Vật vờ vào ra cho đến trưa, giờ cơm trưa cũng là giờ đàn đúm, đến chiều tối lo về với vợ. Phàm đã chui vào chuồng lập tức nội bất xuất ngoại bất nhập, cố gắng làm anh chồng ngoan cho đến sáng hôm sau. Nhậu nhẹt nhiều khi như hợp, bàn đủ chuyện trên trời dưới đất,
cãi nhau ỏm tỏi.

Thi thoảng mới có cuộc nhậu chia làm ba hiệp, hiệp một nhậu say chí tử, hiệp hai mơi kéo nhau đi hát hay massage. Nhưng quân số hiếp hai thường mất đi một nửa, đủ thứ lí do để bỏ cuộc, người sợ vợ, kẻ sợ quan trên nhìn xuống người ta trông vào.

Dân nhậu Hà Nội quan tâm đến cái view, thoáng đãng yên tĩnh càng tốt vì họ cần nói chuyện, cuộc nhậu nào cũng có nêu vấn đề. Cánh viết lách Hà Nội ngồi với nhau mỗi ông là một ông trời con, không việc gì không phán được, ông nào ông ấy phát ngôn tầm cỡ ủy viên Trung ương, rất ghê. Hết nhậu về ông sở lại bóp miệng vật vờ vào ra vô cùng khiêm tốn, hi hi.

Dân viết lách miền Trung thường nhậu nhẹt bất tử, bất kể giờ nào miễn có tiền. Việc vàn chẳng có ba lăm, thời gian không thành vấn đề, chỉ cần cái cớ là kéo nhau vào quán. Bạn bè ở Nam ra, ở Bắc vào là cái cớ tuyệt vời đề khai báo với vợ, có thể đi thâu đêm suốt sáng.

Miền Trung vẫn giữ được thói quen bạn bè từ xa đến không thể không mời vé nhà, làm mâm cơm đãi bạn, nhậu nhẹt ở nhà chán chê rồi mới đi ra quán. Khách khứa nhiều người chạy sô ăn cơm nhà bạn cũng đủ chết xác nhưng không thể từ chối, bữa cơm nhà như là chứng chỉ của tình thân, sự quý trọng, thiếu nó lắm người rất áy náy.

Không có khác khứa thì tu bạ quán cà phê, ngồi chán thế nào cùng có người kéo đi quán, nhậu hết cuộc này sang cuộc khác, tối vừa về nhà có người gọi lại vọt, các bà vợ chỉ nguýt lườm ít ai dám nói. Ngày nào cũng nhậu, ít ai có khả năng bao sân, thành ra có kiểu nhậu nối dài. Anh đến sau bảo kể từ đây là phần của tôi nhé, mỗi anh chịu thanh toán một khúc, cứ thế nối dài ra mãi.

Về sau cánh nhà báo có kiểu nhậu bắt Fulro, gọi người ra trả tiền hộ. Nhậu giữa chừng thì gọi ai đó, thường là các ông chủ doanh nghiệp, các quan chức trong tỉnh, mời họ ra nhậu chơi. Mấy ông này lập tức hiểu ý, vọt ra làm đôi ba chén, góp vui đôi ba câu nói giành lấy bill thanh toán cai rẹt. Không phải ai cũng thích kiểu nhậu bắt Fulro, vì nó lấy đến đao đức nghê nghiệp, nhưng tỉnh nào cũng có một anh bắt Fulro cực tài, rất đáng sợ.

Ngày nay văn hoá nhậu ba miền đã có nhiều điểm tương đồng. Dân nhậu Bắc, Trung đã chuyên nghiệp tựa dân nhậu Nam. Cánh viết lách Hà Nội không chỉ nhậu vấn đề, nếu đờn ca cùng rất phê. Cánh viết lách Sài Gòn không chỉ nhậu đàn ca mà nhậu vấn đề cũng rất nổ. Cánh viết lách miền Trung đã có nhiều việc làm hơn, anh nào cũng công tác với vài ba tờ báo ở Hà Nội, Sài Gòn, nhậu nhẹt đả có giờ, không còn triền miên như ngày xưa nữa. Cả ba miền bây giờ chỉ nhậu hết hiệp một là về, ít ai sa đà sang hiệp hai hiệp ba tốn tiền mất thời giờ phí sức.

Phục vụ nhà hàng ba miến củng có niêu đói khác. Miền Bắc, miền Trung học miền Nam đã thực bụng coi khách hàng là thượng đế. Nhân viên nhà hàng Hà Nội biết mềm mỏng lịch lãm nhiệt tình, đã mất đi khá nhiều các bộ mặt lạnh lùng, khinh khỉnh di chứng thời bao cấp. Nhân viên nhà hàng miền Trung cũng tiến bộ rất nhanh, không còn nhiều nhà hàng cho nhân viên ra tranh giành nhau chặn bắt khách hàng, bắt được rồi gọi gì cũng ra, dạ riết mà chẳng thấy đưa món ra, lại ra. Hỏi vì sao chưa đưa món ra, lại dạ. Nói tôi hỏi vì sao chưa đưa món ra dạ gạ cái gì, vẫn cúi đầu lễ phép dạ dạ gì, tức phát điên. Việc ấy bây giờ tuồng như đã chấm dứt. Có lẽ văn hoá dịch vụ bao cấp sắp chết thật rơi chăng?

 

Trà Việt.....

Một ly trà cầm trên tay chính là sự hoà quyện của Thuỷ (nước) - Hoả (lửa) - Mộc (trà) - Kim (đồng) - Thổ (gốm) để hướng đến chữ “Hoà” của trà Việt. Thuỷ là hành trội nhất vận động luân chuyển qua Hoả - Mộc - Kim - Thổ, mang trong mình đủ ngũ hành và trở thành trà.





1. Trà nô

Trà nô là người pha trà, là người hoà quyện ngũ hành: Thuỷ - Hoả - Mộc - Kim - Thổ để có một ly trà ngon. Qua việc pha trà, trà nô truyền vào ly trà tình cảm và tinh thần của chính mình với một nguyên tắc: mộc mạc trong hình thức nhưng giàu có về tinh thần.


Ba chữ tạo nên một trà nô




- Tâm: tinh thần thư thái, an nhiên và hướng thượng.

- Trí: thấu hiểu được trà

- Thể: rèn luyện để có trải nghiệm pha trà



2. Trà cụ-tư tưởng ngũ hành

Trà cụ được xây dựng trên tư tưởng triết học ngũ hành truyền thống, kết hợp của ngũ hành: mộc là trà, thủy là nước, hoả là lửa, kim là nồi đồng và thổ là ấm trà. Sự hoà quyện ngũ hành tạo nên sự cân bằng hài hoà. Trong đó hành là thuỷ là chính với màu đen chủ đạo của bộ trà.





3. Pha trà

Trà như tri kỉ của trà nô, trong pha trà có sự thân thiết nhưng không điêu luyện, mộc mạc không hoa mỹ, thể hiện niềm vui như lần gặp gỡ đầu tiên với trà. Mỗi lần pha là một câu chuyện được kể trên bàn trà.

Trước khi pha trà, trà nô chuẩn bị bàn trà thật chu đáo, ngồi tĩnh lặng cùng hơi thở nhẹ nhàng, ngắm nhìn trà cụ để thưởng ngoạn niềm thích thú và vẻ đẹp từ những vật thể nhỏ bé mộc mạc đó. Thật an nhiên và bắt đầu pha trà.


Tiến trình pha trà:

a. Làm ấm và đánh thức trà:

- Dùng gáo múc nước vào ấm trà.

- Xoay nước ấm trà, đổ vào 4 chén trà và chuyên trà, đây là bước làm ấm các trà cụ trước khi pha trà.

- Dùng thẻ trà múc vừa đủ trà từ hũ vào ấm trà.

- Đổ nước xấp mặt tràm xoay ấm trên tay và đổ vào bồn trà, thao tác này đánh thức các sợi trà để pha được dậy hương và ngon hơn.


b. Pha trà:

- Đổ nước vào ấm, căn vừa đủ cho 4 chén trà, đậy nắp và đổ nước lên nắp ấm để làm nóng từ bên ngoài, nước che kín mép nắp ấm và tạo mặt nước ngâm đầy ấm.

- Đợi khoảng 3 phút cho trà chín.

- Trong khi đợi trà chín, tráng nước các chén trà và chuyên trà.


c. Mời trà:

- Rót trà vào chuyên cho trà được đều trong chuyên, giảm nhiệt độ vừa uống và gạn được các sơi trà còn sót lại.

- Rót trà từ chuyên vào các chén trà tuần tự.

- Mời trà bằng hai tay cùng một nụ cười thân thiện.


d. Thưởng trà:

- Để chén trà trên lòng bàn tay để cảm nhận cái hơi nóng từ chén trà, một hình ảnh như bóng sen trên mặt hồ, ngắm nhìn chén trà để cảm nhận vẻ đẹp và tinh thần trà.

- Một tay cầm chén trà và một tay đỡ chén trà, đưa ngang để thưởng hương trà.

- Uống trà từng ngụm nhỏ, chậm rãi, đắng chát rồi ngọt nhẹ.

Ngẫm nghĩ quanh ly cà phê...

Cuộc sống gấp gáp, cuộc đời tất bận cũng phải chậm lại, dừng bước. Từng giọt cà phê nhỏ chậm rãi, thong thả hơn cả chiếc lá vàng cuối cùng. Gió heo may đã về, se sẽ lạnh. Lặng im như đếm nhịp thời gian, nghe rõ từng khoảnh khắc nặng nề rơi, làm sao lấy lại được. Có gì quyến rũ đến vậy trong màu nước tối thẫm và thăm thẳm như đêm đông? Từng giọt, từng giọt ánh đen, rụng cuống như sương. TRong mửi giọt ấy đắng chát thì nhiều, ngọt bùi là có mấy. Có phải mửi giọt cà phê ấy rơi xuống là những "giọt" đời nặng trĩu, đọng mãi đáy lòng. 
Trà đạo, tửu đạo, sao không cà phê đạo?
Mai sau người ta chắc sẽ còn sáng chế ra không biết cơ man nào là đồ uống. Nhưng có thể nào thay thế được ba thứ đã gắn bó với con người từ thủa hoang sơ. Ấy là rượu, trà và cà phê. Người ta bảo sau khi tìm ra lửa, soi tỏ đường cho con người thoát khỏi cầm thú, thì việc làm ra rượu là cách khôn ngoan cất giấu, ủ giữ sức lửa âm ỉ dưới làn nước trong vắt. Rượu là lòng, lửa là đời. Vui có chén rượu, buồn cũng tìm đến rượu. Trà lại là tinh chất của đất trời, dồn tụ lại dâng lên từng búp lá. Nước xanh trong như mắt vịt, hơi nóng bảng lảng như sương khói. Chén trà dưỡng tâm và tĩnh trí. Chè tam rượu tứ. Quanh chén trà, ly rượu phải có bạn hiền, những người đồng cảm, đồng điệu chia sẻ niềm vui, nửi buồn và ngẫm sự đời. Trà cô đọng thành một triết lý và kết nên trà đạo.
Riêng cà phê thì nép vào một góc khuất. Từ thủa cà phê theo chân người Pháp mà sang ta, tưởng đâu chỉ dành cho người giàu, kẻ sang. Hoá ra cà phê " tan" ngay vào đời sống bình dân. Người Hà Nội, người Sài Gòn và người lục tỉnh mới chỉ biết thưởng thức đồ uống đặc Tây ấy bằng vợt. Tức là một lúc có thể pha được dăm lạng có khi cả ký cà phê.
Cứ để nguyên trên hoả lò đỏ lửa ,hương vị ngọt ngào trùm cả một góc phố . Rồi châm ra vài chục ly, ấy là cách "quần ẩm" . Có lẽ chính cốt cách của người Việt, chậm rãi và chừng mực, không chịu được sự ồn ào, nên cà phê đã được " lọc" qua khẩu vị mấy đời mà sinh ra một cách thưởng thức riêng. Ngấm dần qua phin , cà phê mới chắt lọc được những cốt chất tinh tuý nhất. Bên ly cà phê nhỏ giọt , gợi cho ta những nửi vui buồn , những kỷ niệm . Gợi nhớ tới những miền suy ngẫm sâu xa. Nó tự nhiên ùa đến, như nửi cô đơn. KHi ấy chỉ một mình mình trước ly cà phê. Một mình mình biết, một mình mình hay.
Chăng có ai có thể suốt ngày bên ly cà phê . Nhưng một ngày làm sao thiếu nổi. Đấy là giây phút riêng mình. Tĩnh tâm, trầm ngâm, nhìn sâu vào mình. Nhìn thẳng vào nửi cô đơn, đau buồn và thương nhớ. Bởi thế cà phê rất kỵ sự ồn ào, thái quá. Cái ấy dành riêng cho lớp trẻ . Họ trong suốt đến mức có thể nhìn xuyên qua được ( )
Có thể một triết lý cà phê kiểu Trung Nguyên?
Thời buổi hối hả thoáng qua, cái gì cũng nhanh: ăn nhanh, uống nhanh và sống nhanh. Vậy là có trà hoà tan, cà phê hoà tan 2 trong 1, 3 trong 1 cho đã khát. Chỉ xin mãi được là 1 trong 1. Một người với một người. Một người trong một người. Đừng nói gì cả, lặng im chìm trong đáy nước đen thẫm. Trong lặng im mới hiểu nhau nhiều. 
Nhớ Trương Chi khi xưa, khi ôm mối tình trầm mình xuống đáy sông, hồn nhập vào cây bạch đàn. Có người thơkhéo tay tiện thành bộ chén trà dâng tặng cha Mị Nương. Một hôm nàng cầm chén trà trên tay. Dưới đáy nước hình bóng người lái đò năm nào chầm chậm xoay trong lòng chén. bên tai văng vẳng tiếng hát năm xưa. Một giọt nước mắt rơi xuống, chiếc chén bạch đàn vỡ tan....
Ai chưa từng chịu những mất mát, lòng chưa cứa sâu những vết đau, hằn sâu những vết thương, thì xin đừng đến với cà phê. Khi cuộc đời đã ngấm đắng cay, mặn chát , thấm nửi đau đời, mới tìm đến Trịnh Công Sơn nương náu. Cũng như phải qua bao chìm nổi, trải qua mấy gian truân mới đau xót đến từng câu Kiều.
Mọi sự nông cạn hời hợt, nhạt nhẽo và vô vị khó ở bên ly cà phê. Đừng nghĩ rằng cà phê là để giết thời gian, làm mềm lòng . Một đời người cũng rất cần có nõi buồn. Nếu không , làm sao hiểu niềm vui và hạnh phúc là mỏng manh và dễ vỡ đến vô cùng. Từ trong nõi buồn đau bươc ra , con người cũng cứng rắn và mạnh mẽ hơn. Làm sao biết được cà phê đã thấm qua mấy đời người dân đất Việt . Mửi người tự tìm cho mình một triết lý riêng, một nửi niềm riêng . TRải qua mấy chục năm , có lẽ đã lờ mờ hình thành một " đạo" cho cà phê Viêt Nam . Đạo khó ở chử, chẳng nói ra , không thuyết giáo , thấm sâu vào mửi người.
Đất Tây Nguyên như là " tiền duyên" với cây cà phê. Đất đỏ bzan , khí hậu mát mẻ cho loại cà phê thơm ngon đặc biệt. Cũng như đất Thái NGuyên đã sinh ra chè Tuyết. Đất cao nguyên có cà phê Chồn. Nhưng phải cứ tự nhiên thế mà có. Phải lựa chọn, rang tầm, bảo quản đúng kỹ thuật tuyệt nhiên không lẫn tạp chất. CHọn giống, chọn hạt, pha chế sáng tạo ra những công thức khác nhau" chiều " được nhiều khẩu vị
Có bao nhiêu người đẹp, mửi người một vẻ đẹp khác nhau, cái duyên thầm, vẻ đẹp trời phú cứ phải mộc mạc. Phấn son, mỹ phẩm không thể quá đà. Người kỹ tính chứ không phải khó tính, vốn kỵ sự pha tạp, trộn lẫn. Trà ướp sen, nhài hay hương quý đến mấy chẳng qua là cho sang .Người tri kỷ bên nhau cứ phải ấm trà mộc, nguyên chất. Tuyệt nhiên không để lẫn hương vị lạ nào. Hương chè, hương cà phê phải tự nhiên như nó vốn thế. Ngay như cà phê" búng" một vài hạt bơ cũng không phải ai cũng chuộng.
Mầu thời gian trầm ấm, tĩnh lặng và sâu hun hút như sơn mài. Đó chính là " hồn" cà phê. Khó mà phá vỡ, chiếm đoạt...
(Sưu tầm)

Trứng giấm: Thức uống chữa bệnh

 

Trứng giấm” là hỗn hợp gồm trứng gà ngâm trong giấm, một loại thức uống tốt cho sức khỏe, được lưu truyền rộng trong dân gian.
Từ thời cổ đại Hy Lạp, trứng giấm đã được ưa chuộng và dùng như thức uống thường xuyên. “Liệu pháp trứng giấm” chữa hơn trăm loại bệnh thường gặp bao gồm nội, ngoại, sản, phụ, nhi khoa… và hiệu nghiệm ở những mức độ khác nhau.
Tác dụng của trứng và giấm
Đông y cho rằng, mọi bộ phận của quả trứng gà đều có tác dụng dược lý khác nhau, chẳng hạn:
- Lòng trắng trứng: Tính hàn, có tác dụng thanh nhiệt, giải độc, tiêu viêm và bảo vệ niêm mạc; thường dùng điều trị ngộ độc thức ăn và thuốc, các chứng thương tổn hóa mủ…
- Lòng đỏ trứng: Tính bình, công hiệu thanh nhiệt, ấm vị, trấn tĩnh, giải độc, tiêu viêm, dầu chế từ lòng đỏ trứng dùng trị ra mồ hôi trộm, lao phổi; thoa ngoài có tác dụng dưỡng da đẹp da, giúp điều trị các chứng như lác sữa và lở loét chi dưới…
- Vỏ trứng: Vị ngọt chát, công hiệu chế toan (giảm chua), giảm đau, giúp điều trị loét dạ dày và chứng mềm xương ở trẻ, điều trị các chứng chấn thương dao, kéo và ung nhọt ngoài da.
- Màng trứng (lớp da mỏng trong vỏ trứng): Vị ngọt tính bình, có tác dụng nhuận phế, trị ho, cầm máu, dùng điều trị các chứng như ho suyễn lâu ngày, mất tiếng…
Người Trung Hoa chế biến ra món giấm từ 2.000 năm trước. Ông Lý Thời Trân, đời nhà Minh, trong cuốn “Bản thảo cương mục” ghi nhận nhiều phương thang điều trị bệnh đều bằng giấm. Trong ứng dụng lâm sàng hiện đại, giấm còn có thể điều trị các bệnh như xơ cứng động mạch, cao huyết áp, viêm dạ dày thể co thắt, viêm tuyến mang tai, lác trên mình, lưng gối ê đau…
Cách chế biến trứng giấm
Giấm gạo 180ml, trứng gà (còn tươi) 1 quả. Rửa sạch trứng, ngâm trong giấm hai ngày đêm. Sau khi vỏ trứng hòa tan hoàn toàn, dùng đũa đâm thủng màng trứng còn lại và gắp ra. Khuấy thật đều lòng trắng và lòng đỏ trứng, bạn sẽ có trứng giấm nguyên chất, đặt trong tủ lạnh để bảo quản.
Cách dùng: Múc 2 muỗng trứng giấm nguyên chất, thêm 1 muỗng mật ong, dùng lượng nước đun sôi để nguội gấp 7, 8 lần để pha loãng rồi uống. Ngày 1-2 lần, dùng sau bữa ăn 20-30 phút.
Để chế biến dịch trứng giấm cần chọn loại giấm tốt, với giấm tốt 9 độ không màu, trứng giấm chế biến ra có chất lượng tốt nhất. Cũng có thể dùng những loại giấm khác nhưng thời gian ngâm phải lâu hơn. Đặc biệt là không được dùng giấm hoá học.
Thông thường, 1 quả trứng giấm có thể dùng trong 1 tuần, mỗi ngày dùng 20-30ml. Sau ngày thứ 4, chế biến dịch trứng giấm quả kế tiếp, để có thể dùng liên tục
Trứng giấm chữa các bệnh
- Giúp chống lão hoá.
- Giúp thanh lọc ngũ tạng lục phủ.
- Giúp điều trị bệnh ngoài da.
- Giúp điều trị phong thấp đau sưng cơ khớp.
- Tăng dinh dưỡng cho người bệnh, trợ giúp tiêu hoá, thúc đẩy hấp thu, tăng cường thể chất.
Món ăn bài thuốc dùng trứng và giấm
Đau thắt ngực thể khí trệ huyết ứ: Trứng gà tươi 1 quả, giấm 60ml, đường đen vừa đủ. Trứng gà đập trong chén, thêm giấm, đường đen trộn đều. Ngày 1-2 lần, dùng liền vài ngày.
Sanh khó, sau khi sanh đi lỵ ra máu: Trứng gà tươi 3 quả, giấm 50ml. Lấy lòng đỏ trứng trộn đều với giấm, 1 lần uống sạch.
Sa đì: Trứng gà 2 quả, giấm 250ml. Trứng gà ngâm giấm 1 ngày, rồi đem đun đến khi giấm còn phân nửa, ăn trứng, uống giấm ngay lúc nóng.
Sau khi sanh chảy máu không cầm: Trứng gà ác 3 quả, giấm 1 ly, rượu 1 ly. Đập trứng, khuấy đều với giấm, rượu, rồi đun thành 1 ly. Chia 2 lần để uống. Ngày 1 thang, dùng liền 5-7 thang.
Sốt rét: Trứng gà 3 quả, giấm 100ml. Đập trứng, giấm và trứng cho vào nồi đất nấu sôi, uống ấm. Sau khi dùng sẽ vã mồ hôi, hết sốt sẽ có hiện tượng nôn ói…
Viêm thực quản: Lòng trắng trứng 1 quả, bán hạ 9g. Bán hạ thêm giấm vừa đủ nấu chung, sau khi loại bỏ bán hạ, đổ lòng trắngmột quả trứng vào giấm đang nóng, mỗi tối trước khi ngủ dùng 1 lần, cho đến khi lành bệnh thì thôi.
Cao huyết áp: Trứng gà 1 quả, giấm 60ml. Trứng gà và giấm trộn đều, sau khi nấu chín, dùng sáng sớm lúc bụng đói, dùng liền 1 tuần.
Hoàng đản (viêm gan vàng da): Trứng gà cả vỏ sau khi đốt thành than, tán nhuyễn, hoà với giấm để dùng. Ngày 1 lần.
Bệnh tiểu đường: Trứng gà 5 quả, giấm 150ml. Trứng gà 5 quả đập ra, thêm giấm 150ml trộn đều, ngâm 36 giờ, lại thêm giấm 250ml trộn đều. Mỗi sáng và chiều uống 15ml.
Hen suyễn theo mùa: Trứng gà 1 quả, giấm tùy lượng. Giấm nấu với trứng, sau khi chín, lột vỏ, nấu lại 5 phút, ăn trứng. Ngày 2 lần, lần 1 trứng.
Tiêu chảy: Trứng gà 2 quả, giấm 100ml. Đập trứng gà vào nồi bằng sành (sứ hay thủy tinh), nấu trứng chín, uống cả giấm lẫn trứng. Nếu chưa khỏi, dùng lại 1 lần.
Viêm phế quản mạn: Dầu mè 30-40ml, giấm vừa đủ, trứng gà 2 quả. Đập trứng vào dầu mè đang nóng để trứng chín, thêm giấm nấu. Mỗi sáng và chiều dùng 1 quả trứng. Trong thời gian dùng thì kiêng rượu, thuốc lá.
Nôn khi thai nghén: Trứng gà 1 quả, đường trắng 30g, giấm 60ml. Giấm nấu sôi, nêm đường trắng nấu tan, đập trứng cho vào, nấu chín, dùng sạch. Ngày 1 thang, dùng liền 3 ngày.
Kiết lỵ dạng nước: Trứng gà 3 quả, bột mì 150g, giấm 30ml. Đập trứng gà vào trong bột mì, nhào thành khối bột, cắt lát nhỏ, dùng giấm rang chín. Dùng ngày 2 lần, cho đến khi lành bệnh.
Vai lưng mỏi đau: Chuối 1 quả, cà rốt 150g, táo tây 200g, trứng gà 1 quả, sữa bò 100ml, giấm 100ml, mật ong vừa đủ. Chuối lột vỏ cắt làm đôi, cà rốt và táo tây thái hạt lựu, cho vào máy xay, thêm lòng đỏ trứng, sữa bò, giấm chế biến thành sinh tố, nêm thêm mật ong, dùng thường sẽ có hiệu quả
                                                                                                                Theo 24h.com.vn

 

Thức uống giã rượu

 

Nước ép cà chua
Lấy 4-5 trái, cắt đôi, ép lấy nước không cần cho thêm gì cả, uống ngay sau khi đi nhậu về, bạn sẽ cảm thấy tỉnh người ra ngay. Hoặc buổi sáng hôm sau thức dậy, bạn đừng vội ăn sáng vì dạ dày chưa thể phục hồi ngay, hãy uống một ly nước cà chua to và nghỉ ngơi một lúc, đến khi thấy người đỡ mệt và đói bụng thật sự, lúc này ăn mới ngon miệng và dễ tiêu hóa.
Nước khổ qua ép
Rửa sạch hai trái khổ qua (mướp đắng) lớn, cắt đôi theo chiều dọc, bỏ hạt. Ép lấy nước, hòa với một chút muối. Nếu không có máy ép, cắt nhỏ khổ qua cho vào máy xay sinh tố xay, xong lược bỏ xác. Uống lạnh sẽ ít đắng hơn, khổ qua tính mát, có tác dụng giải độc gan, vì thế ngoài tác dụng giã rượu, bác sĩ khuyên thường xuyên ăn khổ qua để giải nhiệt và giúp gan hoạt động tốt, ngăn ngừa được nhiều bệnh, đặc biệt là tiểu đường.
Nước đậu xanh nấu
Nếu biết trước sẽ phải tham gia một cuộc nhậu ác liệt, trước khi đi bạn nên bỏ một nắm đậu xanh nguyên hạt vào nồi cùng với một tô nước to, nấu đến khi đậu xanh chín thì tắt lửa để đấy. Lúc nhậu về mà thấy say thật, nên cố gắng uống hết nước và ăn hết "cái" luôn (nếu vẫn còn ăn được) trước khi đi ngủ. Sáng mai, bạn sẽ thấy đỡ mệt nhiều.
Cóc là loại trái cây chứa nhiều vitamin C nhất, do đó nước cóc ép giã rượu rất tốt. Bạn gọt vỏ, dùng dao cắt chung quanh trái cóc rồi bỏ vào máy ép lấy nước, cho vào một ít muối cho đỡ chua. Chỉ nên uống nước cóc ép ngay sau bữa nhậu, không nên uống vào sáng hôm sau, sẽ không tốt cho dạ dày, nhất là những người bị chứng thừa axít.
Nước chanh nóng
Nước chanh nóng không đường và có vài lát gừng sẽ rất tốt cho những lần đi uống rượu về bị mắc mưa. Nó giúp giải được rượu và chống cảm lạnh. Bạn rót nước nóng ra tách, pha thêm chút nước nguội cho vừa uống, vắt chanh vừa uống, cắt vài lát gừng thả vào, cho thêm một tí muối nữa cho đỡ chua. Chỉ cần nhắm mắt uống một hơi hết ly, ngậm luôn lát gừng vào miệng là cảm thấy đỡ mệt và đỡ lạnh ngay.
Nước chè xanh
Nước chè xanh nóng chỉ dành cho những lần say nhẹ. Sau cuộc nhậu lai rai, câu chuyện vẫn chưa muốn dứt thì một bình chè xanh nóng, có thả vài bông cúc là lý tưởng nhất. Vừa uống chè xanh vừa chuyện trò sẽ rất thú vị. Sau vài chén chè xanh, mọi người sẽ thấy tỉnh táo hẳn, có thể ra về bằng xe máy như lúc đến.

 

Thức uống ngày Tết

 

Không thể thiếu chén trà thơm nghi ngút đón khách đến chúc Tết, cũng như không khí sẽ kém vui nếu không có một chút bia rượu trong mâm cơm đầu Xuân.
Thức uống là một phần quan trọng trong thực đơn ngày Tết và cũng cần có sự chuẩn bị chu đáo...
Uống bia có thực là bổ?
Trong một thời gian dài, người ta không ngớt tranh luận về vấn đề này. Các chuyên gia ẩm thực phân tích: một cốc bia 400ml cung cấp cho con người lượng calori tương đương với một ổ bánh mì 250 g. Ngoài ra, bia còn có tác dụng giải nhiệt, lợi tiểu, làm đầu óc sảng khoái... tất cả đều này là từ men bia (yeast).
Men bia sống (Saccharomyces cerevisia) là loại nấm đơn bào đa công dụng dùng trong sản xuất bia, rượu, rượu vang, bánh mì. Men bia sống thường được sử dụng làm thuốc điều trị trong các trường hợp cơ thể mệt mỏi, kiệt sức, thiếu máu, kém ăn, chậm tăng trưởng, stress, rối loạn thần kinh. Men bia cũng giúp tái tạo những vi khuẩn cần thiết cho sự tiêu hóa ở đường ruột nên thường được dùng cùng lúc hay sau một đợt điều trị bằng kháng sinh, hoặc khi bị rối loạn các vi khuẩn hữu ích ở đường ruột. Men bia còn có tác dụng lên da, tóc và móng...
Một nguyên liệu không thể thiếu trong quá trình ủ bia là trái houblon (còn gọi là hoa bia) cũng mang lại cho chúng ta nhiều lợi ích. Được Y học biết đến từ thế kỷ thứ 16 như một loại thực vật có tính năng đa trị: phục hồi sức khỏe, lợi tiểu và nhuận trường. Ngoài ra vị đắng đặc trưng của nó có tác dụng sát khuẩn và kích thích ngon miệng, giảm đau và gây buồn ngủ nhẹ.
Thế nhưng, uống bia nhiều dứt khoát sẽ bị say, vì trong bia chứa một hàm lượng cồn nhất định (thay đổi tùy theo loại sản phẩm) - là thủ phạm gây ra những điều đáng tiếc. Uống bia tươi thì “ngon” hơn nhưng cũng mau say hơn...
Rượu mạnh hay rượu vang đỏ?
Vài năm trở lại đây mức tiêu thụ rượu tăng vọt trong những dịp lễ hội. Cặp rượu “xịn” có mặt không chỉ trên bàn thờ mà thường thấy trong tủ rượu hoặc quầy nơi phòng khách nhiều gia đình… Mọi người cứ uống, uống từ miền Bắc đến miền Nam, vùng thấp đến vùng cao… Mỗi miền đều có những địa chỉ ‘’văn hóa rượu’’ khác nhau: rượu Vân, rượu Kim Sơn, rượu Gò Đen, rượu Bắc Hà, rượu Mẫu Sơn, rượu Cần, rượu Sán Lùng...
Theo các chuyên gia, rượu có khá nhiều “tội” đối với sức khỏe: làm kích ứng đường tiêu hóa, làm tăng tính thấm của các thuốc (mà lúc bình thường khó thấm) như những kháng sinh nhóm Aminoglycosid, các thuốc Nitroglycerin, thuốc giun sán loại benzodiazepin, đặc biệt là các thuốc tác động lên thần kinh trung ương vì những chất này hòa tan trong rượu. Rượu còn làm thay đổi tính thấm của màng tế bào, và có thể gây rối loạn tâm thần, dẫn đến rối loạn giấc ngủ, hạ huyết áp, mất tự chủ về hành vi và phối hợp động tác, giảm trương lực cơ...
Đã vậy, mà gần đây ở một số nơi lại có “phong trào” pha rượu mạnh với nước uống tăng lực (như “bò húc”, “bò cụng”) . Không biết từ đâu ra kiểu cách quái đản và nguy hại này - “Nó giống như một người lái xe ô tô vừa nhấn ga vừa đạp thắng!”… Theo đánh giá của Don Serratt thuộc Trung tâm Life Works (Anh) thì việc trộn một lượng cực lớn chất kích thích cafein (có trong nước tăng lực) với rượu mạnh sẽ tạo ra một loại cocktail cực nguy hiểm, có thể khiến người uống phải đau đớn gấp đôi so với người uống rượu bình thường, khiến nguy cơ thất bại trong đời sống tình dục cao gấp đôi và nguy cơ đột tử cao hơn hẳn so với những người không uống trộn rượu với nước tăng lực, dù “độ” rượu pha trong hỗn hợp này có giảm xuống...
Trong khi đó, rượu vang được nhiều chuyên gia khuyên dùng với liều lượng vừa phải. Các nhà khoa học thuộc Đại học Missouri-Columbia (Mỹ) vừa công bố tính năng mới của rượu vang. Ngoài các lợi ích của rượu vang đối với việc ngăn ngừa bệnh tim mạch thì rượu vang có thể bảo vệ con người khỏi nhiễm các loại bệnh thông thường gây ra qua đường ăn uống (do chứa những thành phần chống vi khuẩn), giúp tiêu diệt các vi khuẩn lây qua đường thực phẩm mà không gây hại đến những vi khuẩn có lợi trong ruột như probiotic (chất trợ sinh). Cũng theo họ, nước ép nho cũng có cùng công dụng như rượu vang. Chính lượng pH và reseveratrol (một chất hóa thực vật có trong dây và vỏ nho) đã ngăn chặn những loại vi khuẩn có hại.
Trà hay cà phê ?
Trong các loại trà ướp hoa, chỉ có trà ướp hoa sen là quý hơn cả. Để có những chén trà sen thơm mời khách quý trong ngày đầu Xuân thì công đoạn ướp hương phải được chuẩn bị ngay từ mùa hè, khi sen nở rộ. Trà ướp sen phải là thứ trà búp “một tôm, hai lá”. Búp trà nhỏ đều, dài và xoắn chặt, mỗi cánh như phủ một lớp phấn trắng mờ. Nhón thử một cánh trà lên nhấm, vị ngọt chát tan ra đầu lưỡi, ấy là trà ngon. Còn hương sen được “cất giấu” trong túi hương thơm trắng tinh nằm trên đầu nhị vàng nhỏ hơn hạt mè của cái đài gương xanh, là phần tinh túy nhất của bông hoa.
Uống trà sen không cầu kỳ. Bộ đồ uống cũng không cần kén chọn. Ở những vùng quê xưa, một ấm trà sen ủ trong giỏ lót rơm, gòn, uống bằng chén quả hồng cũng đủ làm ấm lòng khách đến chơi nhà ba ngày Tết.
Không giống những loại đồ uống khác, thưởng thức trà phải nhắp từng ngụm nhỏ, để “cảm” được cái vị chát nơi đầu lưỡi đang tan thành vị ngọt nơi cổ họng. Hương trà bốc lên, ngan ngát thơm, ấm đôi bàn tay áp bên thành chén - chỉ một ngụm cũng đủ làm đỏ đôi môi, hồng đôi má... Trà thì khỏi phải kê khai tính năng rồi: ngăn ngừa ung thư, hỗ trợ giảm cân…
Cà phê là thứ thức uống hàng ngày của đa số người trên toàn thế giới; nó “len vào tận trong tim, dâng lên tận não” hấp dẫn hàng tỷ người…, cho nên Tết mà thiếu cà phê thì làm sao tỉnh táo để “buôn chuyện” hoặc ngồi đánh Tú-lơ-khơ nữa? Thế nên, cà phê được mang vào danh sách thức uống cho ngày Tết với đủ kiểu pha chế - từ “pha phin” truyền thống đến “pha máy” kiểu Ý… Nếu rượu cay nồng, trà thanh tao thì cà phê lại quyến rũ nồng nàn. Sau những món ăn bánh chưng, thịt đông, cá kho, dưa hành..., ngồi trò chuyện cùng bạn bè bên phin cà phê, nhấm nháp từng ngụm nhỏ một, để cái vị đắng ngọt ngào ấy ngấm mãi, lan tỏa... thấy ấm cúng, quên đi bao lo lắng thường nhật… Cà phê cũng được khen ngợi vì tính năng phòng chống bệnh của nó.
Ngày Tết vui, chủ và gia khách cùng uống với nhau vài chung trà, ly rượu thơm… để bày tỏ và thắt chặt tình thân, cho thắm đượm hương Xuân và cho say lòng nhau…
Thức uống - trên thực tế - là đầu câu chuyện ngày Xuân. Câu chuyện sẽ vui, thật vui, hay trở nên chuyện buồn - phụ thuộc vào cả chủ lẫn khách. Đừng để câu chuyện trở thành “cười ra nước mắt” trong những ngày Tết (vì khách và chủ đều “quá chén”...) là điều mà tất cả chúng ta cần nhắc nhau mỗi dịp Xuân về.

 

Chuyện đồ uống và tri ân tri kỉ

Không phải coca, không phải chocolate, cũng không phải cafe. Đi miết đi miết, rồi cũng lại về với trà mà thôi.

Đôi lúc, khi tôi nghe ai đó nói rằng họ thích một đồ uống nào đó, tôi sẽ nghĩ đến chữ thích nhiều hơn bản thân đồ uống ấy. Coca, chocolate, cà phê... Trong cuộc sống bộn bề này, bằng cách nào họ đã chọn đó như một tri ân tri kỉ?

Khi tôi ngoảnh lại nhìn những gì đã nằm lại sau lưng, tôi thấy mình cũng đã từng thử nhiều loại đồ uống lắm. Đâu đó trong tuổi thơ của mình, tôi vẫn còn nhớ một chuyến picnic bên hồ, hai đứa bạn ngồi nói với nhau "coca vẫn là nhất", còn tôi vừa uống vừa nghĩ, không. Không phải coca. Dầu không cố ý đặc biệt nhớ chi tiết nhỏ bé đó, thì tôi cũng biết mình đã chia tay với coca, đơn giản như vậy.

Cà phê phin, cà phê hòa tan, cà phê đen, cà phê sữa. Chocolate nóng. Capuchino. Sinh tố. Nước hoa quả. Rượu vodka. Cocktail. Mocktail. Đi miết đi miết, cho tới khi tôi thực sự nghiêm túc nghĩ đến, đã là trà giữ chân tôi lại từ rất lâu bên mình. 

Dầu vậy tôi không phải đứa mẫn cảm với trà. Loại nào cũng được. Lipton và dimah bình dân pha sẵn. Ahmad tea hơi hướm quý tộc uống nóng. Trà Hoa đắng vị thuốc và ngọt vị hoa. Trà đá vỉa hè một nghìn một cốc, thích thì thêm đường và vắt thêm chanh. Chè mạn pha ấm, nhạt dần theo mỗi lần nước mới. Nhiệt độ cũng không phải vấn đề. Nước trong phích còn nóng ở nhiệt độ nào thì uống nhiệt độ ấy. Thời gian thổi nguội cũng được, thêm đá cũng được, đôi khi lười nhác nước nguội cũng pha được một tách để uống.

Miễn rằng, đó là trà

Tôi biết, như vậy nghe không sành. Hời hợt và dễ dãi thái quá. Thưởng trà, không chỉ là những quy tắc, đó là sự thiền định, là một nghệ thuật. Nhưng tôi vẫn thường nghĩ, đời người, có bao nhiêu phần là từ những nguyên tắc mà thành?

Đôi lúc, mọi thứ chỉ là những thói quen, những dấu hiệu nho nhỏ; là an ủi hơn là hiểu biết, là thích chữ không phải cuồng si, chỉ là những bước chân trên một con đường mòn quen đi qua hằng ngày, cũng không nhất thiết phải là một con đường mỹ miều giăng ngang một khung cảnh đẹp tới nao lòng.

Một người bạn của tôi, mỗi lần có chuyện không vui trong lòng, sẽ muốn có một chai coca thật bự. Khi tôi buồn và bâng quơ với cô ấy, cô ấy cũng sẽ bảo, "uống coca không?". Hai thành phố cách biệt thì đương nhiên chẳng thể uống cùng rồi; trong câu nói đấy, tôi biết là sự an ủi. Coca, liệu có ai bảo rằng khi buồn, uống coca là không sành đây?

Cô ấy thích coca. Quan trọng, là chữ thích.

Một người bạn khác học cùng đại học, hễ đi uống nước với nhau, đa phần đều thấy nó gọi hoặc nước ép dưa hấu, hoặc chocolate. Khi hỏi nó vì sao lại là nước ép dưa hấu, kể cả khi quán ấy làm chẳng hề ngon, nó chỉ nhún vai, thì tao thích vậy thôi. Tôi tin "thì nó thích vậy thôi" thật. Cũng là một ngày nào đấy, khi nó nhận ra, đã hầu như chỉ gọi duy nhất một thứ nước uống mỗi lần vào quán. Nước ép dưa hấu trở thành một dấu hiệu nho nhỏ, đó là thói quen của nó, phi nguyên tắc, không nguyên do, đáp lại luôn chỉ là một cái nhún vai, "vì là như vậy đấy."

Nó thích nước ép dưa hấu. Quan trọng, là chữ thích.

 

Tôi biết có những chữ thích mang nặng trong mình những ý nghĩa rất sâu kín. Chị nói với tôi rằng chị thích cà phê; thích nhiều lắm; tôi cảm tưởng tựa như chẳng còn là thích, là yêu; mà là một thứ nhất định không thể thiếu trong cuộc sống này đối với chị. Và vấn đề không phải là loại cà phê nào, uống thế nào, uống ở đâu; quan trọng là cảm giác. Chị ấy cần cà phê, tựa như, để khóc được, con người không nhất thiết phải tựu lại đủ nỗi buồn. Nước mắt tự rơi khi chúng muốn; ly cà phê mang đến, thơm nồng và ấm nóng, không nhất thiết phải vì bất kì một lí do nào cả.

Và một cách mảnh dẻ, chị ấy tìm được bình yên trong một ly cà phê như thế.

Đôi khi, cả hạnh phúc.

 

Cuối năm hai đại học, chúng tôi phải làm một bài luận ngắn về cà phê. Sau khi đọc rất nhiều tài liệu bằng tiếng Anh, tổng hợp lại và viết ra; tôi đâm ra cũng muốn học đòi thành dân chuyên uống cà phê - cơ bản vì các lợi ích của cà phê nhiều quá. Ra siêu thị và đứng mãi ở cái tủ bày các loại cà phê. Cũng chả nhớ đã mua lại gì; điều duy nhất nhớ là sau đó, cái hộp cà phê được mua một cách đầy nhiệt huyết ấy đã được chuyển giao lại cho mẹ, trong lúc tôi thì đã quên mất tiêu sự tồn tại của nó mất rồi.

Cuộc đời này, tôi nghĩ, mình đã được trao duyên với trà, không thể là một thứ gì khác nữa.

Chữ duyên đôi lúc là một chữ kì khôi. Tôi thích những tiệc trà. Bày trí một chiếc bàn. Tôi thích chọn bánh ngọt để ăn cùng, chọn chén hoặc bát dùng để uống. Tôi thích lựa những hộp đựng trà, và đọc những cuốn sách nói về cuộc đời của trà. 

Nhưng chữ duyên phần nhiều có thể chỉ là một mảnh chỉ thật mỏng mà thật chắc. Hằng tối, tôi ngồi bên máy tính, từ lâu đã nhất định phải có hai cốc chè mạn, nước một và nước hai. Đêm ngủ chập chờn cũng được; nhưng chè, nhất định phải có.

Một cốc là vẫn thèm. Không cốc nào có thể trở nên u uất và buồn rầu.

Không nhất định phải là hảo hạng. 

Cốt lõi vẫn là, tri ân tri kỉ ấy, đang ở ngay cạnh.

Khẽ khàng, 

và yên ả.

 

 

 

Cách ngâm và pha chanh muối

Chanh muối hòa thêm chút đường không chỉ là thức uống giải nhiệt ngon miệng mà còn có tác dụng chữa ho, viêm họng rất tốt cho sức khỏe của cả nhà bạn nữa đấy.

Nguyên liệu:

1kg chanh, chọn trái vừa, vỏ xanh tươi
1,5 lít nước
500 g muối hột
Dụng cụ :1 lọ thủy tinh lớn, 1 miếng gài giữ chanh

Thực hiện:

Cách sơ chế 1: chanh rửa sạch, phơi thật khô hay lau khô, không được để nước dính vào vì còn nước chanh dễ bị hỏng.

Cách sơ chế 2: khứa quả chanh hình chữ thập (xem ảnh) chanh chà vào rổ cho ra bớt vị đắng và the hoặc trần qua nước sôi, rửa lại nước lạnh, phơi khô.

- Nấu nước muối hột cho tan (không nấu trong nồi nhôm sẽ bị đen nồi), để nước muối nguội, sau đó lọc bỏ cặn.
- Cho chanh vào lọ thủy tinh, đổ nước muối vào cho ngập chanh, dùng miếng gài không cho chanh nổi lên, đậy kín lại đem phơi nắng (để ở chỗ không bị nước mưa vào, nếu không dễ bị hỏng). Để 1 tháng sau thấy chanh chìm là được.
Cách pha nước chanh muối:

¼ miếng chanh muối, 1 muỗng cà phê nước của chanh muối, 3 muỗng café đường, 1/3 ly nước lọc, hòa lại cho tan sau đó cho đá lạnh vào. Trang trí bằng 1 miếng chanh tươi gài miệng ly. Lưu ý: Dùng muỗng sạch và khô để múc chanh muối.

Ruou "mat cua" TIEN LE

Khệ nệ bưng trên tay vò rượu sành, bác Nguyễn Văn Trạch, người có thâm niên nấu rượu trong làng từ từ rót ta một chiếc ly, những bọt bong bóng nhỏ li ti nổi lên giống như những đôi mắt cua giương lên trong vắt. Chính vì vậy mà người dân nơi đây vẫn hay gọi là rượu “mắt cua”, thứ rượu dùng để đãi khách quý ở xa mới về và là thức uống không thể thiếu để lại những dư vị nồng nàn trong những bữa tiệc làng.
Không giống như một số loại rượu gạo thông thường, khi uống rượu “mắt cua” người ta sẽ không còn thấy cái vị xông gắt, khê nồng, đắng chát hay nhạt nhẽo, lành lạnh nơi cổ họng mà cái vị cay cay, êm êm và sau đó là the the, ngòn ngọt cứ tan dần trong miệng làm tê tê đầu lưỡi, vòm họng… khiến cho người ta có cảm giác thích thú, đắm say ngay từ lần đầu thưởng thức.
Nói về cách thức để làm ra cái thứ rượu say êm này thì chỉ ở làng Tiền Lệ (Tiền Yên – Hoài Đức – Hà Nội) mới kỳ công đến vậy. Từ khâu chọn gạo, làm men, lên men đến chưng cất thành rượu… tất cả đều được thực hiện một cách hết sức cầu kỳ. Gạo được chọn nấu rượu phải là loại nếp cái hoa vàng, nấu thành cơm vừa chín tới, nếu sống hoặc bén cháy thì rượu sẽ bị nồng và khê, khi lắc chai hoặc rót ra ly, rượu sẽ không có mắt cua và mùi thơm nữa. Đợi cho cơm nguội hẳn thì bắt đầu vào men và ủ khoảng 3 ngày 3 đêm. Đợi cho men “dậy”, cho vào nồi và tiếp tục ngâm khoảng 6 ngày đêm rồi mới đem nấu rượu. Tuy nhiên, để cho ra được loại rượu đặc sản “mắt cua” thì men đem ủ rượu phải là loại men ta, thứ men chứa khoảng từ 32 đến 36 vị thuốc bắc.
Đặc biệt nhất là cách nấu rượu của người dân Tiền Lệ, họ không sử dụng cách nấu “thuỷ hạ” như một số loại rượu thông thường, nghĩa là cho hơi nước chạy trong ống đồng qua một bể nước. Thay vào đó, họ sử dụng phương pháp nấu “thuỷ thượng”, hơi nước trong nồi rượu được bốc lên một chiếc chậu sành có bộ phận làm lạnh ở trên cũng bằng sành, sau đó cho rượu chảy ra một ống tre dài hơn 1m. Điều đặc biệt nữa là người dân ở Tiền Lệ không nấu rượu bằng bếp than như những nơi khác vì theo họ hơi rượu bốc lên mạnh, rượu sẽ khé cổ, không ngon và dễ gây ra hiện tượng đau đầu khi uống. Để cho ra thứ rượu như ý, người dân nơi đây thường đun bằng củi hoặc trấu, lửa không được để cho bốc thành ngọn mà chỉ dùng hơi nóng của than củi hửng đỏ hoặc hơi nóng của đống trấu được đốt ở dưới nồi để cho rượu chảy nhỏ giọt vào vò.
Nhìn những ly rượu nổi lấm tấm những “mắt cua” trong vắt và thơm nhẹ, nhấp thử một ngụm và từ từ cảm nhận vị cay cay rồi ngay sau đó là ngòn ngọt cứ tan trong cổ họng, một cảm giác lâng lâng, dễ chịu cứ từ từ lan tỏa. “Rượu ngon phải là thứ rượu không mùi nồng nặc mà nó có mùi thơm thơm dìu dịu trong hơi thở. Đó mới là thứ nước hoa đặc biệt của người đàn ông…”, bác Nguyễn Văn Trạch chia sẻ.
Thưởng thức rượu dường như đã trở thành một phần không thể tách rời trong sinh hoạt văn hóa, lễ hội và giao tiếp của người Việt. Và đối với người dân Tiền Lệ cũng vậy, rượu “mắt cua” đã trở thành biểu tượng chứ đựng những giá trị tinh thần của người dân nơi đây trong mỗi bữa tiệc làng. Trong những ly rượu đó, người ta tìm thấy sự quen thuộc và mộc mạc, nhưng lại chứa đựng biết bao tâm huyết của những người làm ra chúng, làm ra những giá trị văn hóa, tạo nên nét duyên cho nền ẩm thực chốn Kinh kỳ…

NHẬN XÉT CỦA BẠN :

BÀI VIẾT NGẪU NHIÊN

Bài đăng Phổ biến

TRÊN GOOGLE :